
- Nói hay nhỉ? Cậu hưởng cái cảm giác đó mà không nghĩ đến những người xung quanh sẽ như thế nào. Nhất là với gia đình cậu.- Ờ! Cậu nhắc tới tớ mới nhớ, hình như cho tới giờ nhà tớ chả biết chiếc xe của tớ không có thắng.
- Không thể tin nổi.- Ờ! Bố mẹ tớ đi công tác suốt. Lâu lâu về, thấy tớ vẫn ngoan và không sứt mẻ tí nào là ổn rồi. Nhưng mà nè, tớ với cậu mới quen thôi, đâu cần cậu bận tâm thế?
Tôi bối rối. Ừ mà tại sao mình lại bận tâm thế nhỉ? Thì là vì rằng trong lúc ngồi rảnh rỗi, bắt gặp mấy việc kỳ quặc của hắn nên tôi đã vẽ ra kế hoạch này và "thử" thực hiện nó. Dù sao mình cũng không thể phủ nhận việc này khá là mới mẻ và thú vị đối với tôi. Nhưng chả lẽ giờ trả lời với hắn như thế. Dĩ nhiên là không, phải có câu trả lời nào ngắn gọn mà hay ho hơn chứ...
- Vì tớ nghĩ người nào đáng để mình quen thì cũng đáng để mình bận tâm - tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
Tôi vẫn ngước lên nhìn hắn, riêng hắn thì giờ cũng nhìn tôi, nhưng miệng ngậm lại kiểu hàm dưới đưa vào và cái mặt thì thộn ra.- Ừm! Ngày mai tớ sẽ lắp thắng - hắn gãi đầu ngượng nghịu như một đứa trẻ vừa hứa với cô giáo từ nay sẽ ngoan ngoãn.- Cậu hứa rồi đó nhé!
Tôi đưa tay lên đòi một cái ngoéo tay làm tin. Hắn cười, ngoéo tay với tôi và tiếp tục tập khiêu vũ. Bên kia, tên bạn của hắn cũng thôi tò mò nhìn hai đứa khi không lại đứng im nói chuyện trong tiếng nhạc sôi động...Buổi chiều, đang ngắm mấy cây xương rồng trên bancông, tôi bỗng nghe tiếng thắng xe rõ kêu. Dưới đường, hắn đang ngóng lên ra hiệu cho tôi xuống nhà.
***
Nguyên Hoàng Thùy Diêm